HON ANH GIAN EM

  -  

Em ơi! Bà xóm ơi anh về rồi nè! Bà xóm ơi! Em . . .Ủa, em ... sao anh về nhưng em bi lụy vượt vậy?Nè cổ . . . Ttách ơi gồm cthị xã gì thì nói!Em . . .


Bạn đang xem: Hon anh gian em


Xem thêm: Ăn Không Tiêu Là Bệnh Gì - Triệu Chứng Khó Tiêu Là Gì


Xem thêm: Võ Lâm Truyền Kỳ 1 Mobile Apk V2, Võ Lâm Truyền Kỳ Mobile


Sao vậy? Sao em bi lụy vậy?Ttránh ơi! . . . Em, nghe anh hỏi trên đây nè!Vì cớ làm sao u sầu hỏi ko thèm nói?Vì cớ làm sao anh về cơ mà em chẳng vui?Anh đã dặn dò lúc chưa cướiMai mốt vk chồng phải duim mớiChớ yêu cầu khi nào gượng nhẹ nhau anh Bảy chị Tám cười chê.Ðêm tối anh đi không về,Em đơn độc trong căn nhà nhỏ bé,Tuần trăng mật new ko màng nhưng cứ mãi đi.Thương anh má loang màu sắc phấn,Nhớ anh gương lược chẳng cầnÐời em đàn bà ví nlỗi hoa đào chờ đợi ngày xuân.Em ơi! Em ơi! Lính lo đánh giặc quanh đó xa,Lính đâu đã có được ở nhà,Hờn anh trách nát anh tội quá!Tình em Tuy to.Nợ nước nặng nề rộng,Ráng đi! Tkhô cứng bình vk ck bản thân ngay sát nhau luôn.Mình sát nhau luôn luôn.Em, tất cả gì thì nói cơ mà, đừng bao gồm làm vậy kì quá à!Em ghét anh sao cứ đọng đi hoài đi mãi, thân gái xuân xanh new rước ck song tháng nhưng phải gối chiếc phòngKhông, hôm mai mỏi mòn chờ đón người đi biền biệt mấy phương thơm trời.Thử hỏi lòng sao ko tự khắc khoải u hoài.Hoa thắm tàn pnhị môi hồng nhạt nétThương ghi nhớ mong ngóng tín đồ đi biệt khu vực xa.Anh lưu giữ nhung không ít người dân bà xã trẻ xinc xinhMỗi thời gian giới hạn quân anh ngắm hình em mang đến đỡ lưu giữ.Giây phút ít động lòng em trường đoản cú nhủ mình emĐá cứng chân mượt tmùi hương anh dầm sương dãi nắng và nóng ớ ơ . . .Đêm đêm khu vực tuyến đầu xa thẳmAnh ghi nhớ tmùi hương nhiều chỗ mái ấm vồ cập.Có bạn trông theo bước anh kế bên sương gióÁo chiến pnhì color mà lại đậm nét yêu thương tmùi hương.Em ơi! Đời quân nhân anh với nặng nề tình công ty nợ nướcNên dẫu yêu thương em khẩn thiết mặn nồngAnh cũng đành cam gác lại mặt lòng.Đừng giận dỗi anh mang lại má đào phai nhạtMai mốt thanh khô bình anh hứa hẹn đã đền em.Đền em một tấm chân tìnhTdiệt chung yêu chỉ một mình em thôi!Không hề chót lưỡi đầu môiLính đã yêu thương rồi nlỗi núi thẳm sông sâu . . .Anh ơi! Anh ơi! Có yêu bắt đầu khổ bởi vì yêu thương,Có yêu new thiệt thòi nhiềuPhòng loan thiếu thốn chnạp năng lượng vượt chiếu.Ðời trai trăm phía,Phận gái một phương thơm,Vắng em anh đừng đèo bòng này nọ nghe hông!Ðừng bao gồm hờn ganh Lúc cuộc đời anh là bộ đội,Mà lính đẹp nhất trai sao khỏi những cô chú ý anh.Không tất cả lửa làm sao phải sương,Oan ức gì mà lại giãi tỏ mãi,Ớt xanh cay nồng gái giỏi ghen hay là gái yêu thương ông xã.Anh đi thỉnh thoảng mới về,Yêu thương thơm lẫn nhau những nhé,Mười lăm ngày phnghiền đi vèo bi thiết ghi nhớ mang theo,Yêu nhau mới tốt giận dỗi,Dỗi nhau hương liệu gia vị cuộc sống,Bà con cô bác bỏ có chê tuyệt mỉm cười em cũng Chịu đựng vậy thôi!Nếu vẫn thương thơm nhau thì em ơi xin đừng hờn ganh bóng gió, anh kiếp phongSương rày đây mai kia, áo chiến sờn vai gót giầy mòn cũ cùng tình em là nhịp thngơi nghỉ tyên ổn anh vào nhữngtối dài vị trí chiến đường, Lúc súng tạm bợ lặng trăng rubi soi nhẵn, ôm mẫu cha lôNgỡ bạn vk trẻ xứ sở chống khuê chờ đợi nhẵn anh về.Đừng hờn, chớ ganh anh lính nhà binch luôn luôn vẹn giữ câu thề.Với tình em anh một lòng bình thường thủyVới quốc gia đơn vị anh duy trì trọn lòng traiEm chớ nghi hoài đến chung thủy nphân tử phaiAnh đang phân bày hy vọng em thấu hiểuChỉ được ngay sát nhau có mười lăm ngày phépĐừng để mất vui đến khói hương lãnh đạm.Cái mặt của anh ý khéo nịn quá à!Lính nhưng em!Em hổng có tin đâu!Tin đi mà! Lính thương vk lắm à!Khá khen anh khéo nóiBiết năn nỉ fan taĐể em hết lo, không còn sầuĐể em không còn ganh, không còn hờnCho má đào thêm tươiCho bọn chúng bản thân vui hơn hén!Hứa yêu thương em xuyên suốt kiếpHoa bướm chẳng thèm đâuLính đi, bộ đội luôn luôn lưu giữ nhàNhớ em tháng năm ước ao chờAnh trngơi nghỉ trở về bên cạnh emSưởi nóng tình thân thương.Anh ơi! Chỉ bởi yêu thương bằng hữu mới hay hờn, xuất xắc dỗiAi gồm chê cười cũng cam chịu nhưng mà thôi!Có phần lớn tối thâu đôi mắt em nhòa ngấn lệSợ cthị trấn lìa tan vào khói lửa ngờ đâu.Mong sao sơn hà yên ổn bìnhVợ chồng như trơn cùng với hình em ơi!Không thèm hờn giận anh đâuCho đôi mắt vương vãi sầu bởi vì đêm lưu giữ ngày hy vọng . . .